NGHIÊN CỨU GỐC (ORIGINAL PAPERS)

Thực trạng kiến thức của nhân viên phục hồi chức năng cộng đồng tại huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình năm 2020

DOI: https://doi.org/10.38148/JHDS.0501SKPT20-054 ↗
1 Trường Đại học Y tế công cộng
2 Trường Đại học Y tế công cộng
3 Trường Đại học Y tế công cộng
4 Trường Đại học Y tế công cộng
5 Trường Đại học Y tế công cộng

Mục tiêu: Mô tả thực trạng kiến thức về thực hiện nhiệm vụ của nhân viên phục hồi chức năng cộng đồng tại huyện Quỳnh Phụ tỉnh Thái Bình năm 2020.

Phương pháp nghiên cứu: Sử dụng thiết kế cắt ngang chọn mẫu toàn bộ 114 nhân viên phục hồi chức năng cộng đồng tại huyện Quỳnh Phụ tỉnh Thái Bình.

Kết quả: Nhân viên phục hồi chức năng cộng đồng có tuổi trung bình là 51,25, chủ yếu là nữ 87,7% và đã được đào tạo về y tế trình độ sơ cấp; Có 56,2% nhân viên phục hồi chức năng cộng đồng có kiến thức đạt về thực hiện các nhiệm vụ của nhân viên phục hồi chức năng cộng đồng, trong đó tỷ lệ kiến thức đạt theo từng nhiệm vụ bao gồm: Phát hiện và báo cáo tình trạng người khuyết tật (NKT), đánh giá nhu cầu phục hồi chức năng; Triển khai thực hiện phục hồi chức năng dựa vào cộng đồng cho người khuyết tật; Quản lý theo dõi người khuyết tật chiếm tỷ lệ lần lượt là: 64,9%; 59,6%; 81,5%.

Kết luận và khuyến nghị: Tỷ lệ có kiến thức đạt vể thực hiện nhiệm vụ của nhân viên phục hồi chức năng cộng đồng chưa cao 52,6%; trong đó kiến thức về quản lý theo dõi người khuyết tật có tỷ lệ đạt cao nhất 85,1%, thấp nhất là kiến thức triển khai thực hiện phục hồi chức năng dựa vào cộng đồng cho người khuyết tật chiếm 59,6%.

Đã Xuất bản 2021-02-20
Toàn văn
PDF
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Chuyên mục Nghiên cứu gốc (Original papers)
Trang số 95-103
Từ khóa
kiến thức nhân viên Phục hồi chức năng cộng đồng Kiến thức và thực hiện nhiệm vụ của nhân viên phục hồi chức năng cộng đồng tại huyện Quỳnh Phụ tỉnh Thái Bình năm 2020

Cách trích dẫn

Nguyễn Thị, H., Nguyễn Thị Hương, G., Nguyễn Thị Hiền, L., Nguyễn Mai, A., & Nguyễn Thị Minh, T. (2021). Thực trạng kiến thức của nhân viên phục hồi chức năng cộng đồng tại huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình năm 2020. Tạp Chí Khoa học Nghiên cứu Sức khỏe Và Phát triển, 5(01), 95-103. https://doi.org/10.38148/JHDS.0501SKPT20-054
  1. 1. Hamid LN, Kobusingye O, Baine SO, Mayora C, Bentley JA. Disability Characteristics of Community-Based Rehabilitation Participants in Kayunga District, Uganda. Annals of global health. 2017;83(3-4):478-88.
  2. 2. Bộ Y tế. Hội nghị khoa học phục hồi chức năng toàn quốc. Tạp chí Y học thực hành. 2011;772:8-
  3. 3. Phục hồi chức năng cho nạn nhân chất độc hóa học/Dioxin. Hà Nội: Nhà xuất bản y học; 2015.
  4. 4. Sổ tay cộng tác viên Phục hồi chức năng cộng đồng. Hà Nội: Nhà xuất bản y học; 2015.
  5. 5. Luật người khuyết tật số 51/2010/QH12. Quốc Hội2010.
  6. 6. Hướng dẫn cán bộ phục hồi chức năng và cộng tác viên về phục hồi chức năng dựa vào cộng đồng. Hà Nội: Nhà xuất bản y học; 2008.
  7. 7. Phạm Thị Cẩm Hưng. Thực trạng kiến thức, thái độ, thực hành và hiệu quả can thiệp về 6 nhiệm vụ của cộng tác viên phục hồi chức năng dựa vào cộng đồng tại Hải Dương. Hà Nội: Đại học Y Hà Nội; 2019.
  8. 8. Hội Phục hồi chức năng Việt Nam. Báo cáo đánh giá cuối kỳ dự án Tổ chức phục hồi chức năng tại cộng đồng cho nạn nhân chất độc hóa học do Mỹ sử dụng trong chiến tranh tại Việt Nam. 2013.
  9. 9. Hoàng Thị Thanh Nga. Hoạt động của nhân viên y tế thôn, bản trong đợt dịch sốt xuất huyết Dengue tại huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang năm 2017 và một số yếu tố ảnh hưởng. Hà Nội: Đại học Y tế Công Cộng; 2018. Nguyễn Thị Hà và cộng sự